Qua Nghĩa Trang Người Pháp Ở Vùng Thơ

Qua Nghĩa Trang Người Pháp Ở Vùng Thơ

Qua Nghĩa Trang Người Pháp Ở Vùng Thơ

 

Rằng công dân Pháp nào đây?

Mà sao bia mộ nằm trầy chơ vơ!

Bơ vơ chót vót vùng thơ,

Cả khi đang sống lẫn mơ về trời.

Ai ơi ! cũng một kiếp Người!

Người ta yêu Nước; Người gây yêu gì?

Yêu gì đến nỗi sầu bi,

Người ta có Nước; Thân tỳ nhờ đây!

Nằm đây mấy chục tiết tây,

Mà sao chẳng thấy người quây thân quần?

… ?! … ?! … ?! …

Nhìn Người mà ngẫm ngấm dần,

Nghĩ rằng: “Hậu thế phải cần vấn xa”

Vấn xa bỏ bớt can qua,

Lịch sử bỏng cháy cần xoa dịu dần.

Bắt tay hợp tác chuyên cần,

Cùng nhau xây dựng xuân vần tự do.

Tự do hạnh phúc ấm no,

Tiến lên cùng khắc khắc pho duy trì.

Và Người xin cứ nghỉ đi!

Con Hồng Cháu Lạc xóa bi kết bầu.

 

Chú thích: “xóa bi kết bầu” – Xóa đi bi ai, xóa đi những bi thương; Kết bầu bạn, kết bằng hữu,…

 

Bút ký:

             Một lần tác giả Trần có đi qua một địa danh vùng Tây Bắc đẹp kỳ vĩ và rất nên thơ. nhưng chợt nhìn thấy xa xa ở trên một mỏm đồi có một khu nghĩa trang, hỏi ra mới biết đó là khu nghĩa trang của người Pháp (những người một thời đã đô hộ vùng đất này và đất nước Việt Nam). Mặc dù bao quanh là những cây lau sậy mọc như muốn bủa vây che lấp, nhưng mỗi khi hoa cỏ lau đung đưa trước gió có thể nhìn thấy những bia mộ hình như được làm bằng đá trắng phủ mầu thời gian và trước mắt lộ ra là cảnh xiêu vẹo đổ nát ngổn ngang. Trông cảnh thật là trơ trọi, đìu hưu và cô quạnh …

Tác giả Trần suy nghĩ trăn trở rất nhiều …, và sau đấy là bài thơ “Qua Nghĩa Trang Người Pháp Ở Vùng Thơ” đã ra đời.

                                                  vanthotran

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *